Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuần 21 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuần 21 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

TIẾNG TRỐNG TỈNH THỨC

Một người thuộc bộ lạc miền núi cả đời chưa từng thấy ánh sáng văn minh. Một hôm ông ta được đưa xuống thăm một đô thị. Ngày đầu tiên, ông dã giật mình thức giấc vì tiếng trống vang cùng khắp đô thị. Sau khi được người chung quanh cho biết đó là tiếng trống báo động về một cuộc hỏa hoạn vừa xẩy ra tại một khu phố. Người dân miền núi nhìn về ngọn lửa đang bốc cháy tại một góc trời, rồi ông trở lại giường ngủ tiếp.

Trở về làng, ông báo cáo với các chức sắc trong làng như sau : người dân thành thị có một hệ thống chữa cháy rất kỳ diệu : khi có hoả hoạn, người ta chỉ cần đánh trống là ngọn lửa được dập tắt tức khắc. Nghe thế, các chức sắn đều sai người đi mua đủ mọi loại trống phát cho dân làng, . Không bao lâu sau đó, hoả hoạn xẩy đến trong làng, tất cả dân làng đều đem trống ra khua inh ỏi vì tin chắc rằng tiếng trống sẽ xua đuổi được thần lửa. Thế nhưng, ngọn lửa cứ vô tình thiêu rụi từ căn nhà này đến căn nhà khác trước cái nhìn ngỡ ngàng và thất vọng của mọi người.
Tình cờ ghé thăm bộ lạc và được nghe kể lại diễn tiến cơn hoả hoạn, một người dân thành thị mới giải thích cho dân làng như sau : “Các người thật ngây ngô, người ta đánh trống để đánh thức dân chúng và kêu gọi họ tích cực tham gia chữa cháy, chứ không ngồi đó mà chờ ngọn lửa tắt đâu”.
Sưu tầm
Thứ Sáu tuần XXI mùa Thường Niên năm 2
Lời Chúa: Mt 25,1-13
1 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này: "Nước trời giống như mười trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể. 2 Trong số đó, có năm cô khờ dại và năm cô khôn ngoan. 3 Năm cô khờ dại mang đèn mà không đem dầu theo. 4 Còn những cô khôn ngoan đã mang đèn, lại đem dầu đầy bình. 5 Vì chàng rể đến chậm, nên các cô đều thiếp đi và ngủ cả.
6 "Nửa đêm có tiếng hô to: Kìa, chàng rể đến, hãy ra đón người. 7 Bấy giờ các trinh nữ đều chỗi dậy, sửa soạn đèn của mình. 8 Những cô khờ dại nói với các cô khôn ngoan rằng: 'Các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em đã tắt cả'. 9 Các cô khôn ngoan đáp lại rằng: 'E không đủ cho chúng em và các chị, các chị ra (cửa) hàng mà mua thì hơn'. 10 Song khi họ đang đi mua, thì chàng rể đến. Những trinh nữ đã sẵn sàng, thì theo chàng rể cùng vào tiệc cưới, và cửa đóng lại. 11 Sau cùng các trinh nữ kia cũng đến và nói: 'Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi'. 12 Nhưng người đáp lại: 'Ta bảo thật các ngươi, ta không biết các ngươi'. 13 Vậy hãy tỉnh thức, vì các con không biết ngày nào, giờ nào".
(Nguồn: Uỷ ban Thánh Kinh / HĐGMVN)
Lạy Chúa, xin cho chúng con tỉnh thức trước những nguy cơ xa cách Chúa và luôn biết khát khao kết hiệp với Chúa từng phút giây trong cuộc đời, để Chúa làm chủ mọi ý tưởng, lời nói, việc làm của chúng con. Amen.
C.H.H

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

THIÊN CHÚA NGAY GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Có người lái buôn kia quyết đi tìm điều quý giá nhất trên đời, nhưng đó không phải là vàng bạc, đá quý, mà là Thiên Chúa. Anh đi mãi, đi mãi, và tìm đủ loại sách, mọi bậc thánh hiền nhưng vẫn không gặp được Thiên Chúa.
Một ngày kia, đang thơ thẩn trên dòng sông, bỗng anh thấy một đàn vịt. Đàn vịt con cứ muốn rời mẹ để đi kiếm ăn riêng. Vịt mẹ cứ phải lặn lội tìm hết con này đến con kia mà không tỏ ra giận dữ. Nhìn cảnh vịt mẹ cứ mãi tìm con, anh ta mỉm cười và đứng dậy trở về quê hương, hân hoan nói với mọi người rằng: Tôi đã đi tìm Thiên Chúa, và cuối cùng tôi khám phá ra rằng chính Ngài đã đi tìm tôi.
Sưu tầm
 Thứ Tư tuần XXI mùa Thường Niên năm 2 - Ngày 24/08: Thánh Bartôlômêô, tông đồ
Bài liên quan: 
Ngày 24/08: Thánh Bartôlômêô, tông đồ
Lời Chúa: Ga 1,45-51
45 Khi ấy, Philipphê gặp Nathanael và nói với ông: "Đấng đã được Môsê ghi trong Luật và các tiên tri nói đến, chúng tôi đã gặp rồi: đó là Giêsu con ông Giuse, người thành Nadarét". 46 Nathanael đáp: "Bởi Nadarét nào có cái chi hay?" Philipphê nói: "Hãy đến mà xem".
47 Chúa Giêsu thấy Nathanael đi tới Mình, thì nói về ông: "Đây thật là người Israel, nơi ông không có gì gian dối". 48 Nathanael đáp: "Sao Ngài biết tôi?" Chúa Giêsu trả lời rằng: "Trước khi Philipphê gọi ngươi, lúc ngươi còn ở dưới cây vả, thì Ta đã thấy ngươi". 49 Nathanael thưa lại rằng: "Lạy Thầy, Thầy là Con Thiên Chúa, là Vua Israel". 50 Chúa Giêsu trả lời: "Vì Ta đã nói với ngươi rằng: Ta đã thấy ngươi dưới cây vả, nên ngươi tin, ngươi sẽ thấy việc cao trọng hơn thế nữa". 51 Và Người nói với ông: "Thật, Ta nói thật với các ngươi, các ngươi sẽ thấy trời mở ra, và các Thiên Thần Chúa lên xuống trên Con Người".
Lạy thánh Ba-tô-lô-mêô xin cầu thay nguyện giúp cho chúng con trước ngai toà Chúa và ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con cũng dám làm chứng cho Chúa bằng cuộc sống thường ngày. Amen.
L.m Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

CHUYỆN VIÊN ĐẠN BẮN TRỆCH

Hoàng thái tử Victor Emmanuel (1820-1878) nước Ý, từ khi còn là một sĩ quan trẻ, đã tỏ ra rất ghét thói xu nịnh, giả dối. Một hôm, hoàng tử ngỏ ý muốn tập bắn súng trường chung với các binh lính trong tiểu đoàn mà chàng đang làm nghĩa vụ quân sự theo đúng phép nước của vua cha.

Viên chỉ huy liền khúm núm trịnh trọng xếp cho hoàng tử đứng bắn ở lô số 10. Biết rõ ý đồ muốn tâng bốc của viên sĩ quan, hoàng tử đợi đến lúc sắp sửa bắn thì quay sang bảo nhỏ vào tai anh lính đứng bắn ở lô số 9 bên cạnh. Anh ta liền vui vẻ nhận đổi chỗ cho hoàng tử. Khổ nỗi, hoàng tử đã biết rõ anh lính nầy là người bắn súng dở nhất tiểu đoàn.
Kết quả thật bất ngờ, anh lính ấy lại được toàn điểm xuất sắc ở bịa số 10, ngược lại, vị hoàng tử, vốn nổi tiếng văn võ song toàn, tài bách phát bách trúng thì lại được toàn điểm thấp thậm tệ ở bia số 9. Mọi người đều chưng  hửng, không biết phải ăn nói thế nào với vị hoàng tử mà họ đã chuẩn bị sẽ tung hô vang trời dậy đất!
Thì ra viên chỉ huy khéo nịnh bợ đã bí mật dặn nhỏ các binh sĩ phụ trách các bia bắn cứ việc nhắm mắt mà cho điểm tối đa cho bia số 10, cho dù viên đạn có bắn trệch mục tiêu đi nữa, vì đó chính là bia bắn của hoàng tử người sẽ kế vị làm vua nước Ý trong tương lai!
Vậy mà vào giờ chót, hoàng tử lại chơi khăm họ khi đổi chỗ sang bia số 9. Hàng bia bắn ở quá xa không ai kịp điều chỉnh, thế mới nên cơ sự. Trước sự bàng hoàng ê chề của mọi người, hoàng tử không nói gì, chỉ mỉm cười thích thú vì đã lật tẩy được thói nịnh hót giả đối của người đời.
Sưu tầm
Thứ Ba tuần XXI mùa Thường Niên năm 2 - Ngày 23/8: Thánh Rôsa thành Lima, đồng trinh
Bài liên quan: 
Ngày 23/08: Thánh Rôsa thành Lima, đồng trinh
Lời Chúa: Mt 23,23-26
23 Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Khốn cho các ngươi, hỡi những luật sĩ và biệt phái giả hình: các ngươi nộp thuế thập phân về bạc hà, hồi hương và thì là, còn những điều quan trọng hơn trong lề luật, là đức công bình, lòng nhân từ và lòng tin thì các ngươi lại bỏ qua; đáng lẽ phải làm những điều này và không bỏ các điều kia.
24 "Hỡi những kẻ dẫn đường đui mù, các ngươi gạn lọc một con muỗi ra, nhưng lại nuốt trửng cả con lạc đà. 25 Khốn cho các ngươi, hỡi những luật sĩ và biệt phái giả hình, vì các ngươi rửa bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong, các ngươi đầy gian tham và nhơ bẩn. 26 Hỡi những người biệt phái đui mù, hãy rửa bên trong chén đĩa trước đã, để bên ngoài cũng được sạch".

       Ai trong cuộc sống biết bao lần dùng những lời ngọn ngào để làm dịu ngọt lòng nhau, giả tạo tôn thờ Chúa trước mặt mọi người. Xin Chúa cho chúng con biết tuân giữ luật Chúa công bằng, luôn dùng lời nói trong sạch, sự thật để nói với nhau và sống trung thành với Chúa trong trước mặt anh em và chính tha nhân.

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

ƠN RIÊNG CỦA MỖI NGƯỜI

Một chàng trai trẻ tới gặp một người đàn ông khôn ngoan và nói:
“Tôi tới gặp ông vì tôi cảm thấy mình thật vô tích sự, tôi chẳng muốn sống thêm nữa. Mọi người xung quanh tôi đều nói rằng tôi là một kẻ ngốc, một thằng thất bại. Tôi cầu xin ông, hãy giúp tôi!
Người đàn ông khôn ngoan liếc nhìn chàng trai, rồi vội vàng nói: “Ta rất tiếc. Bây giờ ta đang rất bận và không thể giúp được anh. Ta đang có việc gấp phải làm…"  Ông dừng lại một lúc, suy nghĩ rồi nói: “Nhưng nếu anh đồng ý giúp ta việc này, ta sẽ sẵn lòng giúp đỡ anh”.
“Ồ, tất nhiên rồi” – chàng trai nhanh nhảu đồng ý không chút đắn đo tới vấn đề của mình.
“Tốt!” – người đàn ông khôn ngoan nói, rồi tháo chiếc nhẫn đính đá rất đẹp trên tay ra.
“Hãy lấy một con ngựa rồi phi ra chợ. Ta phải bán chiếc nhẫn càng sớm càng tốt để trả nợ. Hãy cố gắng bán giá càng cao càng tốt. Đừng đồng ý đổi lấy bất cứ thứ gì ít hơn một đồng tiền vàng. Giờ hãy đi đi rồi trở về sớm nhất nhé!”
Chàng trai cầm chiếc nhẫn, cưỡi ngựa ra chợ. Khi đến nơi, anh ta đưa chiếc nhẫn cho những người thợ máy. Họ thích thú ngắm nhìn, nhưng khi nghe nói giá của nó không dưới một đồng tiền vàng, họ mất hứng thú ngay.
Một số người cười thẳng vào mặt chàng trai, những người khác bỏ đi. Chỉ có một người thợ già hơn thì giải thích rằng một đồng tiền vàng là cái giá quá cao cho một chiếc nhẫn như thế. Ông chỉ đồng ý đổi nó lấy một đồng tiền bạc hoặc một đồng thiếc. Nghe vậy, chàng trai nhớ lại lời người đàn ông khôn ngoan và từ chối. Anh ta đi sang khu chợ khác, đưa chiếc nhẫn cho hàng trăm người, nhưng mọi chuyện chẳng có gì khác.
Anh đánh ngựa trở về nhà người đàn ông khôn ngoan, buồn rầu nói: “Tôi không thể bán được chiếc nhẫn của ông. Không ai đồng ý mua nó với giá một đồng tiền vàng cả. Tôi chỉ có thể đổi được một đồng tiền bạc thôi, nhưng nó lại không xứng với giá trị chiếc nhẫn”.
“Bây giờ chuyện đó rất quan trọng con trai ạ!” – người đàn ông khôn ngoan nói. “Trước khi cố gắng bán chiếc nhẫn, con nên tìm hiểu xem nó đáng giá thế nào. Và ai là người có thể biết điều đó rõ hơn một thợ nữ trang? Hãy tới gặp người thợ nữ trang, hỏi ông ta xem sẽ trả bao nhiêu cho chiếc nhẫn. Nhưng dù ông ấy có nói cái giá nào thì cũng đừng bán, mà hãy mang nó về đây”.

Chàng trai lại nhảy lên ngựa, rồi đi đến tiệm nữ trang. Người thợ kim hoàn xem xét chiếc nhẫn rất cẩn thận và tỷ mỉ, cân nó lên, sau đó đưa lại cho chàng trai.
“Hãy nói với ông chủ anh rằng bây giờ ta không thể đưa cho ông ấy nhiều hơn 58 đồng tiền vàng. Nhưng nếu ông ấy cho ta thêm ít thời gian nữa, ta sẽ trả 70 đồng tiền vàng để đền bù cho việc phải chờ đợi”.
“70 đồng tiền vàng!” – chàng trai kêu lên. Anh ta cười lớn, cảm ơn người thợ kim hoàn rồi quay trở về. Người đàn ông khôn ngoan nghe kể lại toàn bộ câu chuyện, rồi nhìn vào mắt chàng trai trẻ.
“Hãy nhớ lấy điều này, con trai. Con giống như chiếc nhẫn này – đáng giá và độc nhất. Và chỉ có một chuyên gia thực sự mới nhận ra giá trị thực của con. Vì thế, tại sao con lại phải lãng phí thời gian của mình với những lời nhận xét tùy tiện của người khác?”
Sưu tầm
Thứ Hai tuần XXI mùa Thường Niên năm 2 - Ngày 22/08: Đức Maria Nữ Vương
Lời Chúa: Lc 1,26-38
26 Khi ấy, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, 27 đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đavít, trinh nữ ấy tên là Maria.
28 Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà, Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ".
29 Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. 30 Thiên thần liền thưa: "Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. 31 Này Bà sẽ thụ thai, sinh một Con trai và đặt tên là Giêsu. 32 Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Đấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít tổ phụ Người. 33 Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận".
34 Nhưng Maria thưa với thiên thần: "Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?"
35 Thiên thần thưa: "Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Đấng Bà sinh ra, sẽ là Đấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; 37 vì không có việc gì mà Chúa không làm được". 38 Maria liền thưa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền". Và thiên thần cáo biệt Bà.
(Nguồn: Uỷ ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

       Lạy Chúa, cho chúng con luôn lắng nghe tiếng Chúa trong mỗi việc làm, qua đó tìm ra những khả năng riêng Chúa đã trao ban và sẵn sàng vâng theo đáp trả bằng việc phục vụ cho những ai đang cần.

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2016

HẠNH PHÚC KHÔNG NẮM GIỮ

Một đôi vợ chồng trẻ kia đều là công nhân trong xí nghiệp may. Họ mới lấy nhau và sống hòa hợp hạnh phúc trong một căn phòng chật hẹp. Họ bàn nhau phải kiếm nhiều tiền để mua một căn nhà khang trang đầy đủ tiện nghi hơn. Nhưng với đồng lương công nhân như hiện nay thì đủ sống được cũng còn là may.
Rồi một hôm cô vợ được một người quen giới thiệu chỗ làm mới là làm chiêu đãi viên trong một quán bia ôm. Công việc này lại được tiền “bo” của khách cao gấp chục lần so với đồng lương công nhân trước đó. Anh chồng vì muốn sớm đổi đời nên đã đồng ý cho vợ đi làm. Anh hy vọng sau một thời gian vài ba năm ăn nhịn để dành, hai vợ chồng sẽ mua được ngôi nhà ưng ý và sẽ cho vợ nghỉ làm.

Nhưng sự việc xảy ra lại không đơn giản như họ nghĩ. Từ khi đi bán bia ôm, cô vợ làm ra nhiều tiền và được nhiều người vừa giàu có lại vừa có địa vị theo đuổi tán tỉnh, dần dần cô đã thay đổi tính nết trở thành một con người khác hẳn. Cô không còn mặn nồng với người chồng mà cô đánh giá là bất tài, lười biếng và chỉ biết ăn bám vào vợ. Từ suy nghĩ trên, cô thường tỏ ra khinh thường chồng và ăn nói chua ngoa. Cô cũng hay gắt gỏng và la lối chồng bằng những lời nói thô tục, khiến anh cảm thấy buồn bực. Anh ta chỉ còn biết bầu bạn với rượu bia để giải sầu. Cuộc sống chung của hai người không còn nồng ấm và vui vẻ như trước kia.
Cuối cùng họ đã nộp đơn ra tòa xin ly hôn.
Thật đúng như lời Chúa phán: “Con đường rộng rãi là đường dẫn tới hư mất” (Mt 7,13), và người đời cũng có câu “sự thành công không đến ngẫu nhiên, nhưng chính là kết quả của những cố gắng liên tục kèm theo sự kiên trì lâu dài” hoặc “Có công mài sắt có ngày nên kim”.
Sưu tầm
Chúa Nhật XXI mùa Thường Niên năm C
Lời Chúa: Lc 13,22-30
22 Khi ấy, Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. 23 Có kẻ hỏi Người rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?" Nhưng Người phán cùng họ rằng: 24 "Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được. 25 Khi chủ nhà đã vào và đóng cửa lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng: 'Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi'. Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới'. 26 Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: 'Chúng tôi đã ăn uống trước mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi'. 27Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta'. 28 Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. 29 Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. 30 Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết".

Lạy chúa, xin cho chúng con biết chọn cánh cửa hẹp với lòng khiêm tốn, từ bỏ mọi danh vọng, đam mê thói hư tật xấu của thế gian, luôn lắng nghe và đến với mọi người trong yêu thương. Amen.