Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuần 29 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuần 29 TN2. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

TỈNH THỨC

Một người đàn bà nọ ghi nhận một cách chính xác rằng, mỗi ngày con gà cồ của bà vừa gáy thì mặt trời cũng vừa nhô lên. Bà kết luận là chính tiếng gà gáy đã làm cho mặt trời mọc lên. Và khi con gà cồ chết đi bà liền mua một con gà khác về để thay thế, vì bà nghĩ nếu thiếu tiếng gà gáy thì mặt trời sẽ không mọc lên nữa.
Ngày nọ, người đàn bà có chuyện bất bình với những người láng giềng, vì thế bà nghĩ: “Ta phải dạy cho họ một bài học”. Nghĩ thế, bà bèn mang con gà đi theo mình đến một làng bên cạnh. Ngày hôm sau, người đàn bà cảm thấy hả dạ, bởi vì khi con gà của bà vừa gáy thì mặt trời cũng vừa ló dạng. Dĩ nhiên, bà nghĩ rằng nếu không có con gà của bà thì những người xích mích với bà sẽ mãi mãi chìm ngập trong bóng tối, và rồi trước sau gì họ cũng đến van lạy để xin bà trở lại với họ.
Thế nhưng, bà chờ mãi tháng này qua tháng khác mà những người láng giềng của bà cũng không đến van xin bà trở lại. Bởi vì, dù cho con gà của bà có gáy hay không thì mặt trời vẫn cứ mọc lên đều đặn mỗi ngày. (Góp nhặt)

Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên - Thánh Gioan Phaolô 2, Giáo Hoàng.
Lời Chúa: Lc 13, 1-9
1Cùng lúc ấy, có mấy người đến kể lại cho Đức Giêsu nghe chuyện những người Galilê bị tổng trấn Philatô giết, khiến máu đổ ra hoà lẫn với máu tế vật họ đang dâng. 2Đức Giêsu đáp lại rằng: "Các ông tưởng mấy người Galilê này phải chịu số phận đó vì họ tội lỗi hơn mọi người Galilê khác sao? 3Tôi nói cho các ông biết: không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy. 4Cũng như mười tám người kia bị tháp Silôác đổ xuống đè chết, các ông tưởng họ là những người mắc tội nặng hơn tất cả mọi người ở thành Giêrusalem sao?5Tôi nói cho các ông biết: không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy."
6Rồi Đức Giêsu kể dụ ngôn này: "Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình. Bác ta ra cây tìm trái mà không thấy, 7nên bảo người làm vườn: "Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất? 8Nhưng người làm vườn đáp: "Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa. Tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó.9 May ra sang năm nó có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi."
(Nguồn: Ủy Ban Kinh Thánh / HĐGMVN)
Nguyện xin Chúa thắp sáng lên trong ánh mắt chúng con cái nhìn của Chúa, để dù chúng con phải trải qua trăm nghìn thử thách và khổ đau, chúng con vẫn nhận ra ý nghĩa của cuộc sống này. Và khi nhận ra được những thử thách và khổ đau ấy, nó sẽ là món quà quí giá, một hồng ân nhưng không mà Thiên Chúa ban tặng cho chúng con, hầu giúp chúng con tiến bước vào cuộc sống vĩnh hằng, nơi đó không còn khổ đau và chết chóc nữa.
Têrêsa Mai An

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

GÓP ÁNH LỬA

Một bữa tối tại sân vận động trường Los Angeles – Mỹ, một diễn giả nổi tiếng – ông Keller- được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói:
- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn sáng trong sân vận động này.

Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong bóng tối âm u. Ông Keller nói tiếp:
- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. Những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to: "Đã thấy!".
Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông Keller giải thích:
- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù bé nhỏ như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên:
- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên! Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
Ông Keller kết luận:
- Tất cả chúng ta hợp lực cùng nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đốm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hoà bình không chỉ là cuộc sống chung im tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.
Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua đuổi bóng tối của những đau khổ và cái ác. (Theo The Love and Life)
Góp nhặt
Thứ Năm Tuần XXIX Thường Niên năm 2
Lời Chúa: Lc 12, 49-53
49"Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!50Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất!” 51"Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hoà bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ. 52Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. 53Họ sẽ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng."

(Nguồn: Ủy Ban Kinh Thánh / HĐGMVN)

       Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết sửa đổi con người cũ thành con người mới, chấp nhận đi theo con đường Chúa đã đi, là con đường hy sinh, con đường thập giá để mai sau được cùng Chúa hưởng hạnh phúc Nước Trời. Amen.